Tình Trong Như Đã, Mặt Ngoài Còn E
Chuyện chỉ thực sự rẽ sang hướng khác khi bác Vinh lấy ra mấy tấm ảnh gia đình. Hai người đàn ông ngồi sát lại, vừa xem vừa nhắc về kỷ niệm cũ. Tôi liếc nhìn đồng hồ treo tường thấy đã năm rưỡi rồi, tôi định đứng dậy đi xuống bếp cắm nồi cơm thì bỗng nghe bố "chà" lên một tiếng.
Tôi tò mò ngó qua, thấy trong một tấm ảnh chụp phòng khách nhà bác Vinh, cả bức tường rộng một sải tay đều phủ kín giấy khen, xếp lớp ngay ngắn, được bao bọc bởi khung gỗ viền vàng.
"Của thằng cháu hết à?" Bố tôi hỏi.
Bác Vinh gật đầu, ánh mắt sáng lên niềm tự hào: "Của nó cả đấy. Năm nào cũng đều đặn hai tờ. Trộm vía, sáng dạ nhất nhà."
Bố tôi tặc lưỡi: "Khá thật."
Tôi vô thức nhìn sang phía anh. Đúng lúc ấy Lâm Vũ đang ngửa cổ uống nước, cổ áo sơ mi khẽ xô lệch theo động tác. Yết hầu nơi cổ họng chuyển động nhẹ khi anh nuốt xuống, bàn tay cầm chén trà với những khớp ngón tay dài và cân đối. Ở góc nghiêng này tôi có thể ngắm trọn vẹn chiếc mũi cao thẳng, xương quai hàm rõ nét của anh. Ngay đến cả bộ dạng uống nước cũng chỉnh tề quá đáng. Tôi thầm đánh giá rồi vội rời mắt đi.
Bỗng nhiên bố quay sang tôi, cất giọng đầy cảm thán: "Giá mà con bé nhà em cũng sáng dạ như thằng con anh nhỉ. Hồi nhỏ nó được điểm C vở sạch chữ đẹp mà còn hí hửng mang về khoe."
"Khục!"
Tiếng ho sặc vang lên. Lâm Vũ đặt vội chén trà xuống bàn, nước trong cổ họng anh chắc hẳn vừa đi nhầm đường. Anh liền quay mặt qua chỗ khác, vành tai cứ thế đỏ lên. Còn tôi thì chỉ muốn độn thổ ngay bây giờ!
Trong lòng tôi thầm than, sao bố lại đem cái "thành tích" năm cấp một của tôi ra khoe với người ta vậy? Hu hu… Điểm C là điểm thấp nhất đấy!
Hồi đó tôi mới vào lớp một, ngốc nghếch thế nào lại tưởng điểm C trong phần chấm vở sạch chữ đẹp là điểm cao lắm. Thế là hí hửng ôm quyển vở chạy về khoe với bố mẹ, mặt mày còn vênh váo như vừa lập được công trạng to tát. Ai ngờ đâu… lớn lên mới biết đó thực ra là điểm thấp nhất.
Giờ thì hay rồi, không những bố mẹ tôi biết, họ hàng nhà tôi biết mà giờ cả làng cùng biết đến cái "thành tích" ngớ ngẩn kia của tôi luôn. Tôi mím môi nhìn cái bờ vai đang run nhẹ của kẻ vừa sặc nước kia mà bất lực. Cười cái gì mà cười chứ!
Để xoa dịu tình huống, bác Vinh nhanh chóng chuyển đề tài. Câu chuyện xoay về việc học hành của Lâm Vũ. Hóa ra anh hơn tôi ba tuổi, hiện đang là sinh viên đại học năm hai. Bố tôi hỏi anh về kỳ nghỉ, bác Vinh cười đáp rằng con trai được về tranh thủ vài ngày, nên sẵn tiện chở bác đi thăm bố tôi.
Tôi còn chưa hiểu "tranh thủ" là gì thì bố đã hỏi thay.
"Ơ, cháu nó theo học Sĩ quan à anh?"
Bác Vinh gật đầu, trong lời nói thể hiện niềm tự hào không giấu giếm: "Hai năm trước cháu nó thi đậu trường Sĩ quan Lục quân II. Cả nhà bất ngờ lắm, hai bên họ hàng nội ngoại đều gọi điện chúc mừng."
Trường Sĩ quan Lục quân II ư? Tôi nhíu mày nghĩ ngợi, hình như là tên gọi khác của trường Đại học Nguyễn Huệ thì phải. Nói như vậy là Lâm Vũ hiện đang học ở trường mà tương lại Kiên sẽ thi vào. Nghĩ đến đây tôi lại len lén nhìn anh một cái.
Bố tôi quay sang Lâm Vũ hỏi thêm: "Thế cháu theo học về gì?"
Lâm Vũ lễ phép đáp: "Dạ thưa chú, cháu học bên ngành chỉ huy tham mưu binh chủng hợp thành, chuyên ngành Bộ Binh ạ."
"Sao mà trùng hợp thế, cả bố của cháu và chú năm xưa cũng thuộc Bộ Binh đấy."
"Dạ vâng."
Bố tôi lại gật gù khen Lâm Vũ. Đoạn ông vươn người tới, đưa tay vỗ vào vai của anh, Lâm Vũ cũng hơi cúi người về phía trước để cho bố tôi dễ dàng chạm vào người anh hơn.
Chỉ thấy bố tôi im lặng vài giây. Giọng ông trầm xuống: "Chú nhớ không nhầm thì bố cháu có mong muốn được tiếp tục ở lại phục vụ quân đội lắm đấy... Chiến trường khốc liệt thật, nhưng một khi đã đứng chung hàng ngũ với đồng đội, ai cũng nghĩ là còn sức thì còn ở lại. Được cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ non sông thêm ngày nào thì quý ngày đó."
Bố tôi ngừng một chút, ánh mắt lướt qua chân bác Vinh: "Nhưng trong một trận đánh, bố cháu bị thương ở chân phải, vết thương ấy khiến bố cháu mất khả năng chiến đấu. Sau này hồi phục chậm nên cấp trên đã giải quyết cho bố cháu ra quân. Chú biết bố cháu tiếc lắm. Rõ ràng đang chiến đấu cùng anh em ở tuyến trước, đang còn sức mà lại phải quay về phía sau."
Bác Vinh vô thức xoa xoa đầu gối của mình. Tôi bỗng nhận ra ánh mắt của bác trở nên xa xăm, như đang nhớ về nơi có những dãy núi trập trùng nơi biên giới, những đêm gác lạnh thấu xương, và những người đồng đội đã từng đứng vai kề vai với ông trong màu áo lính năm nào.
Lần đầu tiên tôi nghe bố tôi kể chi tiết đến vậy. Không còn là câu nói qua loa "ngày ấy vất vả lắm" nữa, mà là kể về một ước nguyện chưa kịp thành hình đã phải tự tay gấp lại.
Bố tôi chợt nhìn sang Lâm Vũ rồi ôn tồn, nói: "Cho nên cháu phải hiểu, việc cháu đang làm bây giờ phần nào nối tiếp ước mơ của bố cháu ngày trước đấy Vũ à."
Phòng khách rơi vào bầu không khí tĩnh lặng.
Lâm Vũ ngồi thẳng lưng hơn. Nét mặt anh không còn vẻ thản nhiên ban đầu. Anh cụp mi mắt, ánh nhìn hạ xuống như cân nhắc trọng lượng của những lời vừa nghe.
"Dạ, cháu hiểu." Anh đáp lại với sự quyết tâm: "Cháu sẽ cố gắng học tập thật tốt."
Trong khoảnh khắc này, tôi nhận ra giữa hai người đàn ông từng trải và người thanh niên ngồi cách tôi không xa kia tồn tại một sợi dây vô hình. Sợi dây đó là của lý tưởng, là tinh thần trách nhiệm với non sông, và là những ước mơ được truyền lại qua từng thế hệ.
Ngay khi ý nghĩ ấy vừa lướt qua, tôi cảm nhận được ánh nhìn đặt lên mình. Ngẩng lên, tôi bắt gặp anh đang nhìn sang. Chỉ một thoáng rất ngắn thôi nhưng có vẻ như anh đoán được điều tôi vừa nghĩ trong đầu vậy.
Cuộc trò chuyện của người lớn còn chưa dứt thì ngoài sân vang lên tiếng cổng mở. Mẹ tôi vừa đi chợ về, trên xe máy còn treo mấy túi thức ăn to nhỏ. Bố tôi quay sang bác Vinh, cất giọng hào sảng: "Hay là hai bố con ở lại ăn bữa cơm tối với gia đình em đi. Lâu lắm anh em mình mới gặp lại, phải làm vài chén cho đàng hoàng."
Bác Vinh cười sảng khoái, gật đầu ngay: "Thế thì tôi không khách sáo nữa đâu nhé. Lâu lắm rồi mới có dịp ngồi lại với chú thím."
Không khí trong phòng khách bỗng trở nên rộn ràng hơn hẳn. Mẹ tôi gật đầu vui vẻ, rồi xách thêm túi rau vào bếp. Tôi cũng đứng dậy theo sau.
"Con xuống phụ mẹ nấu cơm đây ạ."
Tôi vừa quay người định đi thì phía sau bỗng vang lên giọng bác Vinh: "Vũ, con xuống phụ em một tay đi."
Tôi liền dừng lại từ chối: "Thôi bác ạ, cháu làm được mà."
Nhưng bác Vinh chỉ cười hiền, xua tay: "Có gì đâu mà ngại. Hai đứa cùng làm cho nhanh. Con trai bác ở nhà cũng hay phụ mẹ nó suốt ấy chứ."
Trong lúc tôi còn chưa nghĩ ra cách từ chối tiếp thì Lâm Vũ đã đứng dậy. Anh bước về phía tôi một cách tự nhiên, dáng người của anh cao khiến cho tôi bất giác ngẩng đầu nhìn.
Bố tôi cũng tiếp lời: "Thôi thì con cứ dẫn anh xuống bếp đi. Cần thì nhờ anh phụ một tay."
Lâm Vũ không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu với tôi. Sau đó anh đi ngang qua mẹ tôi, nhanh nhẹn đỡ lấy mấy túi đồ trên tay bà.
"Để cháu xách cho cô."
Mẹ tôi có vẻ hơi bất ngờ, nhưng lập tức cười hiền: "Ừ, cảm ơn cháu nhé."
Tôi đứng đó nhìn cảnh ấy cuối cùng cũng đành thở dài. Xuống đến bếp, tôi chống hông nhìn quanh một lượt. Gian bếp quen thuộc bỗng dưng trở nên lạ lẫm khi có thêm một người xuất hiện. Tôi loay hoay vài giây vẫn không nghĩ ra nên giao cho anh việc gì.
Thôi thì… Tôi lấy gạo nấu cơm trước. Phần còn lại chắc để mẹ sắp xếp vậy.
Mẹ đặt túi cá và thịt lợn vào bồn rửa. Lâm Vũ cũng vừa đặt xuống mấy bịch rau lớn nhỏ mà anh xách giúp. Khi anh đứng thẳng lên, mẹ tôi ngước nhìn một cái rồi bật cười.
"Trời, thằng nhóc này lớn nhanh thật đấy. Hồi đó mới bé xíu, bây giờ cao hơn cả bác Vinh rồi."
Lâm Vũ hơi khựng lại một chút, nhưng rất nhanh sau đó khóe môi anh liền cong lên.
"Dạ… cũng lâu rồi cháu mới gặp lại cô chú."
Mẹ tôi vừa mở túi cá ra vừa nói: "Chả vậy, lúc ấy con bé nhà cô mới bảy tuổi, còn cháu thì vừa tròn mười tuổi. Lần đầu nó gặp cháu mà đã bám riết lấy không chịu buông rồi."
Tôi đang vo gạo thì dừng tay lại: "Khoan đã mẹ ơi, mẹ vừa bảo con bám anh Vũ á?"
Mẹ quay sang nhìn tôi: "Chứ gì nữa, con ở trên nhà bác Vinh chơi hết ba tháng hè, đến lúc về còn chẳng chịu theo bố mẹ về nữa kìa. Còn có ảnh hai đứa chụp chung trước hàng rào nhà bác Vinh nữa đấy."
Tự nhiên tôi thấy nghi ngờ chính mình, sao hồi nhỏ tôi bạo thế nhỉ. Lúc này tôi lén nhìn biểu cảm của Lâm Vũ. Thấy anh đứng dựa nhẹ vào cạnh bàn bếp, tay áo xắn gọn, đang chăm chú nhặt rau. Lúc nghe mẹ tôi nhắc đến chuyện cũ, ánh mắt của anh khẽ động.
"Cô còn giữ tấm ảnh đó không ạ?" Anh hỏi.
Tôi giật mình cúi đầu tiếp tục vo gạo, sau đó mang đến chiếc nồi cơm đang mở nắp sẵn. Mẹ tôi ở bên này thì vui vẻ đáp: "Còn chứ. Cô cất trong cuốn album ngoài phòng khách ấy."
Tôi vừa ấn nút nồi cơm điện vừa nhìn về phía phòng khách, lát nữa tôi phải kiếm thử bức ảnh mà mẹ nói mới được.
Chẳng bao lâu mùi thức ăn trong bếp dần lan tỏa khắp nơi, kích thích mọi cái bụng đang đói hơn bao giờ hết. Nồi canh chua vừa được mẹ tôi nêm lại lần cuối, hơi nước bốc lên nhè nhẹ. Tôi thì xắp bát đũa còn Lâm Vũ thì đứng cạnh bếp, theo lời mẹ tôi dặn mà múc từng phần thức ăn ra tô.
Anh làm việc khá gọn gàng. Không hề lóng ngóng như một vị khách mới đến nhà người khác lần đầu. Mỗi khi mẹ tôi nhờ anh làm gì, anh đều chỉ khẽ đáp một tiếng "dạ" rồi làm ngay. Những động tác của anh không quá thuần thục như người quen việc bếp núc, đôi lúc còn hơi chậm lại một nhịp như đang cân nhắc, nhưng bù lại lại rất cẩn thận.
Thỉnh thoảng trong lúc di chuyển, tôi lóng ngóng đụng phải người anh, nhưng anh chỉ dặn tôi cẩn thận kẻo đồ nóng. Vậy thôi mà bị mẹ tôi nhìn thấy, mẹ còn bảo anh: "Con bé nhà cô nó còn vụng, cháu đừng cười nhé."
Rồi mẹ khen anh: "Thanh niên bây giờ mà chịu vào bếp phụ giúp thế này là hiếm lắm đấy."
Tôi phản kháng: "Con cũng vào bếp phụ mẹ suốt mà."
"Con ấy hả, làm vướng tay chân người khác chứ phụ gì."
"Ơ kìa mẹ."
Lâm Vũ khẽ cười.
Đúng lúc đó, ngoài sân vang lên tiếng cổng mở cạch một cái. Rồi tiếng chào hỏi cất lên. Tôi vừa nghe đã biết ngay là ai.
Thằng em trai của tôi. Năm nay nó học lớp mười, nhưng lại học ở trường khác nên giờ tan học cũng lệch với tôi. Bình thường giờ này nó hay vác balo xuống bếp trước để kiếm gì ăn lót dạ. Quả nhiên, vài giây sau thằng em trai của tôi đã xuất hiện ở cửa bếp, chiếc balo còn vắt lệch trên vai, mái tóc bị gió thổi rối bời sau một chặng đường từ trường về nhà.
Nó vừa bước vào, cất tiếng chào theo thói quen: "Con chào mẹ..."
Câu chào mới thốt ra được nửa chừng thì nó khựng lại. Ánh mắt nó dán chặt vào Lâm Vũ.
Lúc này đây Lâm Vũ đứng nghiêng người bên bếp, một tay cầm muôi múc thịt kho ra đĩa. Ánh đèn trên trần bếp rọi xuống vai anh, làm nổi bật dáng người cao ráo của anh. Cả buổi đứng cạnh bếp lửa cùng hơi nóng quẩn quanh. Mồ hôi trên người anh rịn ra, đọng lại nơi thái dương, rồi lặng lẽ trượt xuống theo đường quai hàm. Lưng áo sơ mi đã thấm ướt một mảng mồ hôi, lớp vải mỏng dính nhẹ vào sống lưng và bờ vai rộng của anh. Trong làn hơi nóng bốc lên, dáng vẻ ấy không hề khiến anh nhếch nhác một chút nào.
Thằng em tôi nheo mắt. Nó đứng im vài giây, ánh mắt chậm rãi quét từ đầu đến chân Lâm Vũ như thể đang thẩm định một nhân vật mới xuất hiện trong lãnh thổ của mình.
Tôi vừa thấy cái ánh mắt đó của nó là biết sắp có chuyện chẳng lành rồi.
Y như rằng. Nó quay phắt sang tôi, hất cằm hỏi một câu chấn động: "Chị hết thích con gái rồi hả?"
Cả gian bếp lập tức rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ.
Đầu của tôi tự nhiên ong cả lên. Hình như thằng em tôi nó đang nói về nhỏ Lan bạn thân của tôi thì phải. Bởi vì nó hay thấy tôi và Lan dính nhau như sam nên thỉnh thoảng nó vẫn trêu tôi kiểu như vậy. Nhưng đấy là những lúc chỉ có hai chị em, còn hôm nay thì khác.
Mẹ tôi đang cầm vá cũng khựng lại giữa chừng. Ngay cả Lâm Vũ, người vốn từ nãy đến giờ luôn chăm chú làm việc cũng dừng động tác múc thức ăn lại. Anh lặng lẽ nhìn về phía tôi bằng ánh mắt rất phức tạp.
Nhưng thằng em tôi thì hoàn toàn không nhận ra bầu không khí vừa hóa đá kia. Nó còn gật gù nhìn Lâm Vũ, vẻ mặt vô cùng tán thưởng.
"Chào anh rể nhé!" Nó giơ tay chào, mặt còn nghênh lên như đứa bất cần: "Nhờ có anh mà chị gái em tìm lại chính mình rồi đấy..."
Bốp! Một tiếng vỗ vang lên ngay lập tức.
"Ái da! Sao mẹ đánh con?" Thằng nhóc liền ôm một bên vai rồi nhảy dựng lên.
Mẹ tôi không biết từ lúc nào đã lao tới cạnh nó, vừa vỗ thêm mấy cái nữa vừa đẩy nó lùi ra khỏi bếp.
"Thằng nhóc này! Ai dạy con nói chuyện lấc cấc vậy hả? Đó là khách nhà mình, nghe chưa?"
Thằng em tôi bị đẩy lùi mấy bước nhưng vẫn chưa chịu im. Nó vừa né vừa cãi, giọng đầy lý lẽ: "Thì bây giờ là khách… sau này thành anh rể mà mẹ!"
Tôi đứng chết trân bên bồn rửa, cảm giác máu trong người đang dồn hết lên mặt.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì nó đã chỉ thẳng về phía tôi, nói thêm với vẻ rất đắc ý: "Mẹ nhìn kìa! Mặt chị đỏ hết lên rồi kìa! Đấy là gì nhỉ? Cụ Nguyễn Du gọi là gì nhỉ? À à, là "Tình trong như đã, mặt ngoài còn e" đó mẹ."
Mẹ tôi theo phản xạ quay sang nhìn tôi. Tôi lập tức quay phắt mặt đi, giả vờ như bản thân bị điếc. Cách tôi vài bước chân, Lâm Vũ vẫn đứng cạnh nồi thức ăn. Tôi không dám quay lại nhìn anh, chỉ nghe thấy một tiếng ho bật ra rất kiềm chế.
Sau đó anh đặt muôi xuống, xem như chẳng có chuyện gì mà hỏi mẹ tôi: "Cô ơi, cháu múc thế này được chưa?"
Mẹ tôi thở dài một hơi, rõ ràng cũng đang cố gắng bỏ qua màn hỗn loạn vừa rồi.
"Ừ, được rồi cháu." Mẹ quay lại trừng thằng em tôi một cái: "Nếu con còn nói linh tinh nữa thì tối nay khỏi ăn cơm."
Thằng nhóc bĩu môi nhưng cuối cùng cũng chịu im. Nó kéo ghế ngồi xuống góc bếp, hai tay chống cằm, vẫn không quên liếc Lâm Vũ thêm mấy lần với vẻ mặt tò mò.
Còn tôi chỉ biết im lặng lấy đồ đi tắm, tay làm mà đầu óc thì rối tung. Tự thấy hôm nay mất mặt như vậy là quá đủ rồi.